Không ai trong con hẻm nhỏ biết chính xác con mèo đen xuất hiện từ khi nào.
Chỉ nhớ rằng, từ ngày nó đến, trẻ con trong hẻm ngủ ngon hơn.
Con hẻm ấy nằm nép mình sau một khu chợ cũ. Ban ngày ồn ào tiếng rao, ban đêm yên ắng, chỉ còn mùi khói bếp, mùi áo quần phơi sương và tiếng quạt máy quay đều đều sau những cánh cửa khép hờ.
Con mèo có bộ lông đen mượt, không vằn, không đốm, chỉ có một vệt trắng nhỏ xíu dưới cằm, như giọt sữa ai đó lỡ làm rơi. Mắt nó vàng nhạt, lúc nào cũng lim dim như buồn ngủ, nhưng hễ đêm xuống là ánh lên rất lạ.
Trẻ con trong hẻm gọi nó là Mực.
Mực không thuộc về nhà ai. Nó ngủ ban ngày trên mái tôn nóng, dưới gốc bàng già, hoặc trên bờ tường rêu trước nhà bà Sáu. Đến tối, khi đèn trong hẻm tắt bớt, Mực bắt đầu công việc của mình.
Không ai biết, nhưng Mực là mèo canh giấc mơ.
Khi đứa trẻ đầu tiên trong hẻm chìm vào giấc ngủ, Mực nhẹ nhàng bước ra khỏi bóng tối.
Nó đi rất khẽ, móng chân thu lại, không phát ra tiếng. Nó nhảy lên mái nhà, bước dọc theo những đường tôn lạnh, dừng lại trước mỗi khung cửa sổ có ánh đèn ngủ màu vàng nhạt.
Trong căn phòng nhỏ nhà cuối hẻm, bé Na đang ngủ. Con bé hay giật mình, hay mơ thấy mình bị lạc giữa chợ đông người, gọi hoài không ai nghe. Đêm nay cũng vậy, trán Na lấm tấm mồ hôi, đôi mày nhíu lại.
Mực ngồi xuống mái nhà, áp trán vào ô cửa kính.
Từ đôi mắt vàng của nó, một làn khói mỏng, trong suốt như sương trăng, chảy nhẹ vào căn phòng. Làn khói len vào giấc mơ của Na.
Trong mơ, chợ đông người bỗng thưa dần. Có một bàn tay nhỏ nắm lấy tay Na. Tiếng gọi biến thành tiếng ru khe khẽ.
Na mỉm cười, thở đều.
Mực đứng dậy, tiếp tục đi.
Ở nhà bên kia hẻm, thằng Bin đang ngủ không yên. Ba mẹ nó hay cãi nhau. Ban ngày Bin giả vờ không nghe, nhưng đêm đến, những tiếng cãi vã biến thành cơn mơ đáng sợ.
Mực dừng lại rất lâu trước cửa sổ nhà Bin.
Lần này, làn khói từ mắt nó không chỉ là sương, mà còn lấp lánh những đốm sáng nhỏ, như sao.
Trong mơ, Bin thấy mình ngồi giữa một bãi cỏ rộng. Gió thổi nhẹ. Không có tiếng cãi vã. Chỉ có im lặng và bầu trời xanh.
Mực khẽ “meo” một tiếng rất nhỏ.
Đêm nào cũng vậy, nó đi hết con hẻm. Canh từng giấc mơ. Đẩy lùi những cơn ác mộng, vá lại những giấc ngủ rách nát.
Đó là công việc của nó.
Nhưng không ai hỏi:
Mèo có mơ không?
Có chứ.
Ban ngày, khi Mực ngủ, nó cũng mơ. Nhưng giấc mơ của nó rất khác.
Nó mơ thấy một nơi rất xa, nơi những con mèo ngồi thành vòng tròn dưới trăng tròn. Ở đó, những giấc mơ trôi như cá trong nước. Mỗi con mèo được giao một vùng, một con hẻm, một khu phố.
Có một giọng nói già nua từng nói với nó:
“Ngươi sẽ canh giấc mơ cho bọn trẻ. Đổi lại, ngươi không được giữ giấc mơ cho riêng mình.”
Khi ấy, Mực còn nhỏ. Nó không hiểu hết, chỉ gật đầu.
Và từ đó, giấc mơ của nó mỗi ngày một nhạt. Nó không còn mơ thấy mình chạy trên mái nhà, không mơ thấy cá khô, cũng không mơ thấy nắng ấm.
Nhưng nó chưa từng hối hận.
Cho đến đêm đó.
Đêm nọ, gió thổi rất lạ. Không mát, không lạnh, mà mang theo cảm giác rờn rợn, như ai đó đang lén nhìn từ sau lưng.
Mực vừa canh xong giấc mơ cho đứa trẻ cuối cùng thì chợt khựng lại.
Con hẻm tối hơn thường lệ.
Những đốm sáng quanh mắt nó yếu hẳn đi.
Một bóng đen khác xuất hiện trên mái nhà đối diện.
Không phải mèo.
Nó dài, mỏng, như cái bóng bị kéo giãn. Mắt nó không sáng, chỉ là hai khoảng trống sâu hun hút.
“Lâu rồi không gặp, mèo canh mơ…” (giọng nói vang lên, không rõ từ đâu.)
Mực xù lông.
“Ngươi đang giữ quá nhiều giấc mơ ngon.” (cái bóng nói) “Ta đói.”
Trước khi Mực kịp nhảy lùi lại, cái bóng lao tới. Không chạm vào thân xác, mà xuyên thẳng qua mắt nó.
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Mực ngã xuống mái tôn.
Trong khoảnh khắc ấy, nó thấy trống rỗng.
Những làn khói mơ biến mất.
Ánh sáng trong mắt tắt dần.
Giấc mơ của nó… đã bị lấy mất.
Đêm đó, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, trẻ con trong hẻm ngủ không yên.
Na mơ thấy mình lạc mãi không ra khỏi chợ.
Bin mơ thấy tiếng cãi vã lớn hơn, gần hơn.
Những đứa trẻ khác giật mình khóc, ú ớ gọi mẹ trong đêm.
Mực nằm co ro dưới gốc bàng, thở nặng nhọc. Nó vẫn sống, nhưng không còn cảm nhận được giấc mơ nào nữa. Mọi thứ như bị che bởi một lớp sương đen.
Sáng hôm sau, bà Sáu là người đầu tiên nhận ra.
“Ủa, con mèo đen đâu rồi?”
Mực vẫn ở đó. Nhưng nó không đứng dậy khi có người đến gần.
Trưa hôm ấy, bé Na đem cho nó chén cơm nguội trộn cá. Bin đặt cạnh nó một miếng bánh.
Mực nhìn bọn trẻ.
Trong mắt nó, những giấc mơ của tụi nhỏ run rẩy, méo mó, như đèn sắp tắt.
Nó cố đứng lên.
Nếu không lấy lại giấc mơ của mình, nó sẽ không thể bảo vệ giấc mơ của ai cả.
Đêm xuống.
Mực lần theo mùi lạnh lẽo còn sót lại, men theo những mái nhà, ra khỏi con hẻm. Nó chưa từng đi xa đến vậy.
Bóng tối dày lên.
Ở cuối con đường, nơi ánh đèn không chạm tới, cái bóng kia đang chờ.
“Ngươi đến đòi lại giấc mơ?” (nó cười) “Một con mèo không mơ, còn gì để mất?”
Mực không trả lời. Nó bước tới, từng bước chậm nhưng vững.
“Ta không cần giấc mơ cho riêng ta.” (lần đầu tiên, Mực cất tiếng) “Nhưng ngươi không được chạm vào giấc mơ của trẻ con.”
Cái bóng lùi lại. Nó không ngờ con mèo lại nói được.
Từ trong lồng ngực Mực, một ánh sáng rất nhỏ bật lên. Không phải giấc mơ của nó.
Mà là những giấc mơ nó từng giữ hộ.
Tiếng ru của Na. Bãi cỏ yên bình của Bin. Nụ cười trong giấc ngủ của những đứa trẻ khác.
Ánh sáng ấy lan ra, xua tan bóng tối.
Cái bóng rú lên, tan dần như khói gặp gió.
Mực quay về con hẻm khi trời gần sáng.
Nó mệt rã rời, nhưng trong mắt lại có ánh sáng mới, không rực rỡ, mà ấm áp.
Đêm đó, trẻ con ngủ ngon trở lại.
Nhưng có một điều khác.
Trong giấc ngủ, Mực mơ.
Nó mơ thấy mình nằm trên mái tôn ấm nắng. Không còn vòng tròn mèo dưới trăng. Không còn lời giao ước.
Chỉ có tiếng thở đều đều của cả con hẻm.
Mực vẫn là mèo hoang. Vẫn ngủ ban ngày, đi ban đêm.
Nhưng thỉnh thoảng, khi ai đó nhìn thật kỹ, sẽ thấy nó nằm ngủ… mỉm cười.
Không ai trong hẻm biết rằng:
Có những giấc ngủ bình yên được giữ bởi một con mèo lặng lẽ.
Và có những người hùng… không bao giờ cần được gọi tên".
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 7 | Tổng lượt truy cập: 1,555,247