Ở đời, người ta thường dặn nhau: đừng sợ người quân tử, chỉ nên dè chừng kẻ tiểu nhân. Không phải vì kẻ tiểu nhân mạnh hơn, cũng không phải vì họ đáng sợ đến mức không thể đối đầu, mà bởi người quân tử có nguyên tắc, còn kẻ tiểu nhân thường không có giới hạn. Với người quân tử, đúng là đúng, sai là sai; có chuyện không vừa lòng thì nói thẳng, có ân oán thì phân minh. Nhưng với kẻ tiểu nhân, đôi khi một chuyện rất nhỏ cũng có thể trở thành cái cớ để họ nuôi lòng oán hận rất lâu. Họ không nhất thiết phải thắng ta bằng năng lực, nhưng có thể tìm cách làm ta mất uy tín bằng một lời đồn, một câu nói bị bóp méo, một câu chuyện được kể lại theo cách có lợi cho họ. Vì vậy, đừng nên đắc tội với kẻ tiểu nhân. Điều ấy không có nghĩa là bảo ta sống luồn cúi, sợ hãi hay nhún nhường trước cái xấu, mà là nhắc ta biết lựa chọn những cuộc đối đầu đáng để bước vào và những cuộc đối đầu tốt nhất nên tránh xa.
Kẻ tiểu nhân thường không đánh nhau bằng lý lẽ. Khi không thắng được bằng năng lực, họ có thể dùng lời đồn; khi không thể hơn người bằng tài năng, họ tìm cách hạ thấp người khác; khi không thể chứng minh mình đúng, họ tìm cách khiến người khác trở thành sai. Có những người không cần biết sự thật, họ chỉ cần một câu chuyện có lợi cho mình. Hôm nay họ có thể cười nói với ta như chưa từng có chuyện gì, nhưng ngày mai, chỉ một câu nói vô tình cũng có thể trở thành một câu chuyện khác khi qua miệng họ. Đáng sợ nhất không phải là người xấu công khai, bởi ít nhất ta còn biết mà đề phòng. Đáng sợ hơn là người vẫn cười với ta, vẫn tỏ ra thân thiện, nhưng trong lòng đã âm thầm ghi nhớ từng điều khiến họ không vừa ý và chỉ chờ một lúc thuận tiện để biến nó thành thứ chống lại ta. Bởi vậy, trong cuộc sống, có những người ta không cần phải thắng; chỉ cần tránh xa là đã thắng rồi.
Đừng tranh cãi với người cố tình không hiểu, cũng đừng giải thích quá nhiều với người đã quyết định hiểu sai. Càng không nên cố chứng minh mình tốt với một người đang cần một lý do để nói mình xấu. Bởi khi một người đã mang định kiến về ta, mọi lời giải thích đôi khi chỉ trở thành thêm nguyên liệu cho họ bóp méo. Có người chỉ cần một sơ hở của ta là đủ để biến nó thành câu chuyện kể cho cả thiên hạ. Vì vậy, người khôn ngoan không phải là người lúc nào cũng nói được câu cuối cùng, mà là người biết lúc nào nên im lặng. Im lặng không phải yếu đuối. Có khi im lặng là cách giữ phẩm giá; có khi bước đi không phải vì mình thua, mà vì mình hiểu rằng cuộc tranh luận ấy không đáng để đánh đổi sự bình yên. Người càng trưởng thành càng hiểu rằng không phải chuyện gì cũng cần phản ứng, không phải lời nói nào cũng cần đáp trả, và không phải ai cũng xứng đáng nhận được sự quan tâm của mình.
*****
Con người sống với nhau lâu dài, khó tránh khỏi va chạm. Có người tốt với ta, có người không; có người hiểu ta, cũng có người cố tình không hiểu ta. Ta không thể lựa chọn tất cả những người bước vào cuộc đời mình, nhưng ta có thể lựa chọn cách mình đối xử với họ. Nếu gặp người tử tế, hãy tử tế hơn. Nếu gặp người quân tử, hãy chân thành. Nếu gặp người tiểu nhân, hãy giữ khoảng cách. Không cần trả thù, không cần tìm cách làm họ đau, càng không cần biến mình thành một người giống họ chỉ để đáp trả. Bởi nếu họ dùng sự nhỏ nhen để đối xử với ta mà ta cũng dùng chính sự nhỏ nhen ấy để đáp lại, cuối cùng ta chẳng khác gì họ. Cách tốt nhất để đối phó với kẻ tiểu nhân đôi khi chỉ là không cho họ cơ hội bước quá gần vào cuộc đời mình.
Hãy sống đàng hoàng, làm việc bằng năng lực, giữ lời nói có chừng mực và biết giữ những điều riêng tư cho mình. Đừng tùy tiện kể hết chuyện đời mình cho bất kỳ ai, bởi không phải người ngồi cạnh ta hôm nay cũng sẽ đứng về phía ta ngày mai. Đừng để cảm xúc nhất thời quyết định những lời mình nói ra, bởi một khi lời đã nói thì rất khó lấy lại, một khi lòng người đã tổn thương thì rất khó trở về như cũ. Và một khi đã trở thành cái cớ trong câu chuyện của kẻ tiểu nhân, đôi khi sự thật phải mất rất nhiều thời gian mới có thể lên tiếng. Có những người càng giải thích càng khiến họ có thêm thứ để suy diễn; càng phản ứng, họ càng biết mình đang bị chạm vào đâu. Vì thế, biết giữ miệng, giữ mình và giữ khoảng cách đôi khi không chỉ là sự khôn ngoan mà còn là một cách tự bảo vệ.
Có một điều càng lớn tuổi người ta càng hiểu: không phải ai mình cũng cần phải làm bạn, không phải ai mình cũng cần phải giải thích và không phải cuộc chiến nào cũng đáng để mình bước vào. Đời người ngắn lắm. Thời gian dành cho gia đình còn chưa đủ, thời gian dành cho những người mình thương còn chưa đủ, vậy thì hà cớ gì phải đem những năm tháng quý giá ấy đi tranh hơn thua với một người chỉ muốn kéo mình xuống? Hãy để họ nói. Nếu lời họ nói là sai, thời gian sẽ trả lời. Nếu họ cố tình làm điều xấu, chính cách sống của họ rồi cũng sẽ bộc lộ. Còn việc của ta là sống sao cho khi ngoảnh lại, mình không phải hổ thẹn với chính mình. Bởi trên đời này, có những lời đồn chỉ sống được một thời gian, nhưng cách một người sống sẽ theo họ rất lâu. Người có thể đánh lừa được một vài người trong một khoảng thời gian, nhưng rất khó đánh lừa tất cả mọi người mãi mãi.
Đừng nên đắc tội với kẻ tiểu nhân, nhưng cũng đừng nên sợ họ. Hãy biết họ là ai, biết giới hạn của mình, biết giữ khoảng cách và biết im lặng đúng lúc. Người mạnh thật sự không phải là người có thể đánh bại tất cả những người chống lại mình, mà là người đủ bản lĩnh để không biến mình thành kẻ giống như người mình đang chống lại. Ta không cần phải trả lại mọi món nợ, không cần phải đáp lại mọi lời cay độc và cũng không cần phải chứng minh với tất cả mọi người rằng mình đúng. Có những thứ càng tranh càng mất, càng giải thích càng rối, càng trả đũa càng khiến mình mắc kẹt trong chính cuộc đời của người khác. Đôi khi, sự thắng lợi lớn nhất không phải là khiến đối phương cúi đầu, mà là ta vẫn giữ được sự bình thản của mình sau tất cả.
*****
Sau cùng, hãy nhớ rằng quân tử có thể tha thứ, còn kẻ tiểu nhân thường ghi nhớ; quân tử tranh lý, kẻ tiểu nhân tranh thắng; quân tử nhìn đường dài, kẻ tiểu nhân đôi khi chỉ nhìn vào một món nợ. Vì vậy, sống ở đời, hãy giữ lòng ngay thẳng nhưng cũng phải biết tự bảo vệ mình. Không gây thù với ai nếu không cần thiết, không chọc giận ai nếu chẳng có lý do, không hơn thua với người không cùng cách sống và càng không nên đắc tội với kẻ tiểu nhân. Không phải bởi ta yếu, mà bởi sự bình yên của mình đáng giá hơn rất nhiều so với việc thắng một cuộc tranh chấp chẳng đem lại điều gì.
Có những người, ta càng tránh xa càng tốt. Có những mối quan hệ, buông xuống không phải vì mình thua mà vì mình đã đủ trưởng thành để hiểu rằng không phải ai cũng đáng để mình dành thời gian. Có những cuộc chiến, không bước vào mới là bản lĩnh. Và có những kẻ tiểu nhân, cách tốt nhất để họ không thể làm tổn thương ta chính là đừng cho họ một vị trí đủ gần để biết ta đang đau ở đâu.
Bởi sau cùng, người khôn ngoan không phải là người không có kẻ thù. Người khôn ngoan là người không dễ dàng biến một người nhỏ nhen thành kẻ thù của mình. Cứ sống tử tế, cứ làm việc đàng hoàng, cứ đi con đường của mình. Ai hiểu thì tốt, ai không hiểu cũng chẳng sao. Thời gian rồi sẽ lọc lại lòng người. Và nếu có một ngày nhìn lại, ta vẫn có thể bình thản nói rằng: mình chưa từng dùng cái xấu của người khác để biện minh cho cái xấu của chính mình thì đó mới là một kiểu thắng đáng giá nhất.
TRẦN MINH CƯỜNG
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 22 | Tổng lượt truy cập: 1,613,674