Chiều ấy, thành phố đổ mưa bất chợt.
Linh ngồi trong quán cà phê nhỏ trên phố đi bộ, laptop mở đầy những dòng code nhấp nháy. Cô là kỹ sư công nghệ thông tin – quen với logic, với deadline, với những hệ thống phải chạy trơn tru như một bản nhạc không được phép sai nhịp. Linh tin vào cấu trúc, vào giải pháp, vào những thứ có thể kiểm chứng.
Còn Minh tin vào cảm xúc. Minh là nghệ sĩ đa năng.
Nói Minh đa năng không phải là một cách nói cho vui.
Minh có thể đứng trên sân khấu hôm trước với một vai diễn kịch, hôm sau xuất hiện trước ống kính trong một bộ phim, ngày khác lại trở thành gương mặt quảng cáo cho một thương hiệu. Có những đêm anh cầm micro hát một ca khúc tình ca, rồi chẳng hiểu vì sao, chỉ vài phút sau lại ngồi bên cánh gà, ngân nga một câu vọng cổ.
Minh còn mê những sân khấu truyền thống.
Minh từng diễn Cải lương, từng thử sức với Chèo, từng say mê những câu hát có nhịp điệu tưởng như xa lạ với đời sống hiện đại. Có hôm, giữa một buổi trò chuyện, anh bất chợt ngâm nga một câu ca Huế, khiến cả căn phòng im đi vài giây.
Anh bảo:
“Con người có thể sống bằng công nghệ, nhưng không thể sống mà thiếu nghệ thuật.”
Linh nghe xong chỉ cười.
“Anh nói vậy vì anh là nghệ sĩ.”
“Còn em?”
“Em là kỹ sư.”
“Thế kỹ sư không có trái tim à?”
Linh đóng laptop.
“Có. Nhưng trái tim của em hoạt động ổn định hơn trái tim của anh.”
Minh bật cười.
Đó là lần đầu tiên họ nói chuyện với nhau.
Và cũng là lần đầu tiên Linh nhận ra, có những người bước vào cuộc đời mình không bằng một lời chào, mà bằng một câu nói khiến mình nhớ mãi.
Họ gặp lại nhau sau đó không lâu.
Một chương trình nghệ thuật mà Minh tham gia cần xây dựng một nền tảng tương tác trực tuyến. Linh là người phụ trách kỹ thuật.
Ngày đầu làm việc, Minh đến muộn mười lăm phút.
Linh nhìn đồng hồ.
“Anh biết mười lăm phút trong ngành công nghệ có thể xảy ra bao nhiêu chuyện không?”
Minh tháo kính, cười:
“Không biết. Nhưng trong nghệ thuật, mười lăm phút đôi khi đủ để một người thay đổi cả cuộc đời.”
“Anh lại nói triết lý.”
“Không. Anh đang xin lỗi.”
Linh cố giữ vẻ nghiêm túc nhưng cuối cùng vẫn bật cười.
Từ hôm ấy, họ bắt đầu có nhiều cơ hội làm việc cùng nhau.
Linh phát hiện Minh không giống vẻ ngoài phóng khoáng của anh.
Anh đọc rất nhiều.
Anh nhớ từng câu thoại cũ, từng làn điệu sân khấu, biết phân biệt những sắc thái rất nhỏ trong cách hát, cách diễn. Anh có thể nói say sưa hàng giờ về một vai diễn chỉ xuất hiện vài phút trên sân khấu.
Minh cũng phát hiện Linh không hề khô khan.
Cô nghe nhạc khi làm việc.
Cô thích những bản nhạc không lời.
Cô có một cuốn sổ nhỏ, trong đó thỉnh thoảng viết những câu rất lạ.
Có lần Minh đọc được một dòng:
“Có những người giống như một dòng code chưa bao giờ được chạy, nhưng chỉ cần nhìn thấy thôi cũng khiến ta tò mò muốn biết nó sẽ đưa mình đến đâu.”
Minh nhìn cô.
“Em viết à?”
Linh giật cuốn sổ lại.
“Không.”
“Thế ai viết?”
“Không quan trọng.”
“Anh nghĩ quan trọng.”
“Vì sao?”
“Vì anh muốn biết trong hệ thống của em có chỗ nào dành cho anh không.”
Linh nhìn anh rất lâu.
Rồi cô cúi xuống.
“Chưa có.”
Minh cười.
“Vậy anh sẽ chờ em nâng cấp.”
Tình yêu của họ bắt đầu như thế.
Không có hoa hồng.
Không có lời tỏ tình dưới mưa.
Chỉ có những buổi tối Minh đứng chờ Linh trước cửa công ty.
Có những sáng Linh lặng lẽ đặt một ly cà phê lên bàn trang điểm của Minh trước giờ anh bước lên sân khấu.
Minh đưa cô đi xem Cải lương.
Linh đưa anh đến những không gian công nghệ mà cô yêu thích.
Anh dạy cô nghe một câu vọng cổ bằng trái tim.
Cô dạy anh cách tạo một trang web mà không cần gọi cho kỹ thuật viên.
Hai người bước vào thế giới của nhau, chậm rãi và vụng về.
Nhưng chân thành.
Một đêm, Minh có suất diễn quan trọng.
Vai diễn của anh là một người đàn ông mất đi người mình yêu.
Linh ngồi dưới hàng ghế khán giả.
Cô đã xem Minh diễn rất nhiều lần, nhưng tối ấy, lần đầu tiên cô thấy anh không giống một nghệ sĩ.
Anh giống một con người đang thực sự đau.
Khi màn sân khấu khép lại, Minh vẫn đứng bất động trong ánh sáng cuối cùng.
Khán giả vỗ tay.
Linh không vỗ tay.
Cô khóc.
Sau buổi diễn, Minh tìm thấy cô phía sau sân khấu.
“Em khóc à?”
“Không.”
“Mắt em ướt.”
“Do sân khấu.”
“Khói sân khấu?”
“Ừ.”
Minh cười.
“Anh diễn có hay không?”
Linh nhìn anh.
“Hay.”
“Thế sao em khóc?”
Cô im lặng một lúc rồi nói:
“Vì em chợt nghĩ… nếu một ngày nào đó em không còn ở đây, anh có diễn được như vậy không?”
Nụ cười trên môi Minh biến mất.
Anh bước đến gần cô.
“Đừng nói những chuyện như thế.”
“Em chỉ hỏi thôi.”
“Anh không cần biết cách diễn một cuộc đời không có em.”
Linh ngước nhìn anh.
Minh nói rất khẽ:
“Anh chỉ biết diễn khi em còn ngồi dưới hàng ghế khán giả.”
Nhưng cuộc đời không phải một sân khấu.
Và tình yêu cũng không phải lúc nào chỉ có những ngày đẹp.
Một năm sau, Linh nhận được cơ hội sang nước ngoài làm việc.
Một dự án lớn.
Một bước ngoặt trong sự nghiệp.
Minh cũng đang ở thời điểm đẹp nhất của nghề diễn.
Hai người đứng trước hai con đường.
Không ai muốn người kia từ bỏ ước mơ.
Nhưng cũng không ai muốn tình yêu trở thành một cuộc chia xa.
Đêm trước ngày Linh bay, họ ngồi bên bờ sông.
Minh hỏi:
“Em có sợ không?”
“Có.”
“Anh cũng vậy.”
“Anh sợ gì?”
Minh nhìn dòng nước.
“Anh sợ một ngày nào đó, chúng ta trở thành hai người rất giỏi trong cuộc đời riêng của mình… nhưng lại thất bại trong việc giữ nhau.”
Linh nắm lấy tay anh.
“Vậy thì đừng để điều đó xảy ra.”
“Bằng cách nào?”
“Không ai biết.”
Cô mỉm cười.
“Chúng ta sẽ cùng viết.”
Linh đi.
Minh ở lại.
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 13 | Tổng lượt truy cập: 1,581,852