Tình trăng - tập 4

  • 19/02/2026
  • Ngoài cửa kính, những bông hồng hồng vẫn bám chặt vào hàng rào trong đêm – dịu dàng, bền bỉ, và âm thầm như chính thứ tình cảm đang được giữ lại trong lồng ngực anh, vừa đủ để ấm, vừa đủ để đau, nhưng chưa bao giờ được phép tràn ra ngoài

    Đêm xuống rất chậm.

    Trong căn phòng làm việc rộng và yên tĩnh, ánh đèn vàng rơi thành một quầng sáng ấm trên mặt bàn gỗ. Ngoài khung cửa kính cao sát trần, giàn hoa hồng leo màu hồng phủ kín hàng rào, cánh mỏng lay trong gió đêm như những nhịp thở nhẹ. Thành phố xa xa vẫn còn ánh đèn, nhưng ở đây chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng tim ai đó đang cố giữ bình ổn.

     

     

    Điện thoại rung.

    Hoa Hồng:
    “Anh đang làm gì?”

    Nguyễn Nguyễn nhìn màn hình vài giây trước khi trả lời.

    “Anh đang làm việc.”

    Ba chấm hiện lên gần như ngay lập tức.

    “Lúc nào cũng làm việc.”
    “Em nhắn tin có phải sai thời điểm không?”

    “Không.”

    “Nhưng anh trả lời chậm.”

    Anh khẽ thở ra, mắt vẫn hướng ra ngoài cửa kính nơi một cánh hoa vừa tách khỏi cuống, rơi nghiêng trong gió.

    “Anh trả lời ngay khi có thể.”

    “Vậy nghĩa là em không phải ưu tiên.”

    Câu chữ ấy không có dấu chấm than, không gay gắt – nhưng lại khiến tim anh khẽ nhói.

    “Em đang dỗi.”

    “Em không có dỗi.”

    “Ừ.”

    “Anh lại nói kiểu đó.”
    “Cái kiểu bình thản đáng ghét.”

    Anh mỉm cười rất nhẹ, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.

    “Em muốn anh nói thế nào?”

    “Anh có thể hỏi: ‘Em sao vậy?’”
    “Anh có thể nói: ‘Đừng buồn nữa.’”
    “Anh có thể… quan tâm hơn một chút.”

     

     

    Anh đặt tay lên thành bàn, cảm nhận thớ gỗ mát lạnh dưới đầu ngón tay.

    “Anh đang quan tâm.”

    “Không.”
    “Anh đang lý trí.”

    Một khoảng lặng mỏng manh chen giữa hai tin nhắn.

    Gió ngoài kia mạnh hơn một chút. Những dây hồng khẽ quệt vào kính.

    “Em nghĩ anh không biết em buồn vì gì sao?” anh gõ.

    “Vậy anh nói đi.”

    “Vì anh không kể cho em nghe về anh.”

    Bên kia im vài giây.

    “… Đúng.”

    “Vì anh biến mất mấy ngày mà không nói trước.”

    “… Đúng.”

    “Vì em sợ một ngày anh cũng im lặng như vậy… nhưng không quay lại.”

    Tin nhắn cuối cùng đến chậm hơn. Có lẽ cô đã gõ rồi xóa nhiều lần.

    Ngực anh siết nhẹ.

    “Anh chưa từng không quay lại.”

    “Nhưng anh cũng chưa từng hứa.”

    Anh đứng dậy, bước lại gần cửa kính. Hơi lạnh từ mặt kính truyền qua lòng bàn tay. Hoa hồng ngoài kia vẫn bền bỉ trong gió, không ồn ào, không khoe sắc – chỉ lặng lẽ tồn tại.

    “Em muốn anh hứa điều gì?” anh hỏi.

    “Em không biết.”
    “Em chỉ muốn… em không phải là người duy nhất mong tin nhắn.”

    Anh nhắm mắt một giây.

    Sự xao xuyến ấy không dữ dội, không bùng cháy – mà âm ỉ, bền bỉ như dây hồng leo ngoài kia. Mỗi lần cô dỗi, anh đều thấy lòng mình chùng xuống một nhịp. Nhưng anh phải giữ thăng bằng. Phải tỉnh táo hơn cô.

    “Em không phải người duy nhất,” anh trả lời.

    “Vậy còn ai nữa?”

    “Công việc. Gia đình. Cuộc sống của anh.”

    “Em biết mà.”
    “Em đâu có ngốc.”
    “Em chỉ… không thích cảm giác mình đứng ngoài.”

    Câu đó làm anh đau hơn mọi lời trách móc.

    “Em không đứng ngoài.”

    “Vậy em đứng ở đâu?”

    Anh nhìn bóng mình phản chiếu mờ trong kính, phía sau là những chùm hoa hồng lặng lẽ.

    “Em đứng ở chỗ khiến anh phải suy nghĩ rất kỹ trước khi trả lời.”

    “… Nghe như em là bài toán khó.”

    “Đúng.”

    “Anh có định giải không?”

    Anh bật cười khẽ.
    “Anh đang giải từng chút một.”

    “Chậm quá.”
    “Em không thích chờ.”

    “Anh biết.”

    “Vậy sao anh vẫn bắt em chờ?”

    “Vì nếu anh vội, em sẽ thiệt.”

    Bên kia im lặng rất lâu.

    Rồi một tin nhắn đến, ngắn nhưng nặng:

    “Anh lúc nào cũng nghĩ cho em.”
    “Nhưng anh có bao giờ nghĩ… em muốn anh ích kỷ một lần không?”

    Tim anh đập mạnh hơn một nhịp.

    Gió ngoài kia làm vài cánh hoa rung rinh, va nhẹ vào nhau.

    “Ích kỷ thế nào?”

    “Ví dụ như nói anh nhớ em.”
    “Ví dụ như nói anh không muốn em nói chuyện với người khác.”
    “Ví dụ như… anh ghen.”

    Anh nhìn chằm chằm vào màn hình.

    “Em muốn anh ghen?”

    “Em muốn anh có cảm xúc.”
    “Không phải lúc nào cũng điềm tĩnh như vậy.”

    Anh gõ một dòng rồi xóa.
    Lại gõ.
    Lại xóa.

    Cuối cùng:

    “Anh có cảm xúc.”

    “… Với ai?”

    “Với người đang làm anh khó thở vì một câu hỏi.”

    Màn hình im bặt.

    Anh nghe rõ nhịp tim mình trong căn phòng rộng.

    Vài giây sau:

    “Anh đang nói em à?”

    “Ừ.”

    “Anh… khó thở?”

    “Ừ.”

    “… Em tưởng anh lúc nào cũng kiểm soát được.”

    “Anh đang kiểm soát.”

    “Còn nếu anh không kiểm soát?”

    Anh nhìn ra giàn hoa hồng. Nếu buông tay khỏi hàng rào, chúng có thể rơi, có thể rối, có thể gãy.

    “Nếu anh không kiểm soát,” anh viết chậm rãi, “mọi thứ sẽ đi nhanh hơn mức nên đi.”

    “Em không sợ nhanh.”

    “Anh sợ.”

    “Anh sợ cái gì?”

    “Anh sợ em một ngày nào đó nhìn lại và thấy mình đã bị cuốn vào thứ quá lớn so với tuổi của em.”

    Bên kia rất lâu không trả lời.

    Rồi:

    “Anh nghĩ em yếu vậy sao?”

    “Không.”
    “Anh nghĩ em còn cả một quãng đường dài phía trước.”

    “Và anh không muốn ở trong đó?”

    Câu hỏi ấy như một mũi kim nhỏ.

    “Anh muốn.”
    “Nhưng anh muốn ở đó theo cách không làm em hối hận.”

    Một lúc sau, tin nhắn đến:

    “Anh làm em ghét thật.”
    “Vì anh lúc nào cũng đúng.”
    “Vì anh không bao giờ nói hết.”

    Anh tựa trán vào mặt kính mát lạnh.

    “Anh không nói hết không phải vì không có.”
    “Mà vì có nhiều quá.”

    Im lặng.

    Rồi:

    “Anh biết không?”
    “Em dỗi vì em thấy mình thích anh nhiều hơn anh thích em.”

    Câu đó khiến tim anh nhói thật sự.

    Không ồn ào.
    Không kịch tính.
    Chỉ là một cơn đau nhỏ nhưng sâu.

    “Em không thích anh nhiều hơn,” anh trả lời chậm rãi.
    “Em chỉ nói ra nhiều hơn.”

    “… Vậy anh thích em bao nhiêu?”

     

     

    Anh nhìn giàn hoa ngoài kia – những dây leo bền bỉ quấn chặt qua năm tháng.

    “Đủ để mỗi lần em nói ‘Em ghét anh’, tim anh vẫn mềm đi.”
    “Đủ để anh phải đứng rất vững mới không bước qua ranh giới.”
    “Đủ để anh ở đây, dù biết mình phải chậm.”

    Bên kia rất lâu không có phản hồi.

    Rồi cuối cùng:

    “Đồ cứng đầu.”
    “Em chỉ dỗi thôi mà.”
    “Anh làm em khóc thật rồi.”

    Anh khẽ khép mắt.

    “Anh xin lỗi.”

    “Đừng xin lỗi.”
    “Chỉ cần… đừng đứng xa quá.”

    Gió đêm dịu lại. Hoa hồng thôi rung mạnh, chỉ còn lay nhẹ như đang thở.

    “Anh không đứng xa,” anh trả lời.
    “Anh chỉ đứng đúng chỗ. Để khi em lớn thêm một chút… anh không phải lùi lại.”

    Một khoảng lặng dài.

    Rồi:

    “Em vẫn còn dỗi.”
    “Nhưng… em không muốn rời đi.”

    “Anh biết.”

    “Anh đừng biết hết như vậy nữa.”

    Anh mỉm cười, tim vẫn còn dư âm nhói đau và xao xuyến bị nén chặt.

    “Anh không biết hết.”
    “Anh chỉ biết… anh không muốn mất em.”

    Màn hình im lặng vài giây.

    Sau đó, một tin nhắn cuối cùng hiện lên:

    “Vậy thì đừng làm em phải hỏi nữa.”

     

     

    Ngoài cửa kính, những bông hồng hồng vẫn bám chặt vào hàng rào trong đêm – dịu dàng, bền bỉ, và âm thầm như chính thứ tình cảm đang được giữ lại trong lồng ngực anh, vừa đủ để ấm, vừa đủ để đau, nhưng chưa bao giờ được phép tràn ra ngoài.

    Bài viết liên quan