Nguyễn Nguyễn là một nhà văn trẻ – trẻ cả tuổi đời lẫn tuổi nghề. Ở anh có một thứ năng lượng rộn ràng như nắng sớm: dễ cười, dễ gần, luôn xuất hiện giữa bạn bè với vẻ hào hứng như thể cuộc sống là một bữa tiệc chưa bao giờ tàn, kiểu người vừa năng động, đáng yêu, tràn trề năng lượng tích cực và cực kỳ thích hòa đồng vào thế giới xung quanh.
Chính xác hơn, Nguyễn Nguyễn là mẫu người điển hình của sự mâu thuẫn: bên ngoài là một "cỗ máy" năng lượng tích cực, luôn sôi nổi giữa đám đông.
Thế nhưng, một khi cánh cửa phòng riêng khép lại, Nguyễn Nguyễn lập tức biến thành một con người khác, nghĩa là lúc ở một mình Nguyễn Nguyễn cũng có một thế giới vô cùng phong phú chứ không hề nhàm chán, tẻ nhạt, anh ta sở hữu một thế giới riêng tư đầy bí ẩn.
Vật bất ly tay của Nguyễn Nguyễn là chiếc điện thoại. Anh và nó khăng khít đến mức người ta tưởng anh đang giấu một cô nhân tình bé nhỏ trong màn hình sáng loáng kia. Và đúng là có "nhân tình" thật, nhưng đó là những con chữ, người ta không biết anh đang lướt mạng hay đang viết, vì ánh mắt anh khi nhìn vào màn hình luôn mang vẻ chăm chú như đang giữ một bí mật, giấu kỹ trong lòng bàn tay, không bao giờ rời khỏi tầm kiểm soát.
Mỗi tháng, anh chỉ “thuộc về” thế giới chừng nửa tháng, nửa đầu để hòa nhập với nhân thế, rồi nửa cuối lại đột ngột "bốc hơi" Nguyễn Nguyễn gần như biến mất. Có khi là một chuyến đi tìm cảm hứng tận phương trời nào đó, chỉ để ngắm trăng một mình, gửi chút tình vào đó. Có khi anh nhốt mình trong phòng, đóng sập cửa, lao vào viết như thể ngày mai không còn tồn tại vì viết để đuổi theo ý tưởng.
Viết để giữ lấy những cơn bão trong đầu. Viết như thể nếu dừng lại, mọi thứ sẽ sụp đổ, viết như thể ngày mai không còn tồn tại. Hàng xóm chẳng ai thắc mắc sự mất tích đầy bí ẩn ấy...
Cho đến một ngày...
Một chiếc siêu xe bóng loáng dừng lại trước căn biệt thự mặt tiền nơi Nguyễn Nguyễn sống. Cả con phố vốn yên ả bỗng lặng đi.
Từ xe bước xuống một cô gái đẹp đến mức khiến người ta phải ngoái nhìn lần thứ hai. Sự giàu sang toát ra từ cô khiến những người xung quanh chỉ dám đứng xa nhìn lại. Nàng mặc bộ váy đắt tiền, đeo kính đen sang trọng, phong thái vừa kiêu kỳ vừa lộng lẫy. Cô đi đi lại lại trước cổng nhà, ánh mắt thấp thoáng sự sốt ruột.
Hàng xóm bắt đầu hé cửa. Trẻ con đứng túm tụm. Những bà tám khẽ chép miệng.
Cô gái lấy trong túi xách hàng hiệu ra một chiếc điện thoại sáng loáng, bấm số.
- Alo … Alo … anh ở đâu vậy, nhà nào ra đón em đi…
Giọng cô vừa dỗi hờn vừa nũng nịu, kéo dài từng chữ như sợ người đầu dây bên kia không nghe rõ sự giận yêu của mình, cô gái vẫn dậm chân, gương mặt vừa kiêu kỳ vừa có chút trẻ con của một tiểu thư:
- Em không cần biết nhà anh là nhà nào, đầu xóm hay cuối xóm, mà ngay bây giờ em rất là muốn gặp anh, có biết không vậy …
Rồi … mấy đứa con nít và những bà tám lại có những trích đoạn hài đáng yêu, vui mắt và những câu chuyện dài sau đó sẽ được kể cho mà xem, cô nàng lại tiếp, trong điện thoại thì không biết trả lời thế nào, chỉ nghe được câu tiếp theo của cô gái...
- Anh mà không cho em gặp là … là em ở đây luôn, em la làng lên cho bà con úa ra phụ em đi tìm anh cho bằng được … cái gì, … sao mà ác vậy, …
Mà rất dài, rất lâu từ khi chiếc siêu xe đứng lại, hóng hớt câu chuyện qua điện thoại của cô gái đáng yêu, cả xóm cũng chưa đoán được cô áy tìm anh nào trong xóm này, nhưng sau khi nghe câu nói tiếp theo, phần nào ai cũng hiểu nhân vật “anh” trong điện thoại là ai
- Cái gì … anh đi nửa tháng nữa mới về, anh tìm cảm hứng … anh giỏi quá vậy, anh có biết là … ở đây em mất hứng, không muốn nói chuyện nữa, trời ơi, dễ ưa quá …
NGUYỄN NGUYỄN
Xin mời xem tiếp kỳ sau. Chân thành cảm ơn!
Copyright © 2024 Bản quyền thuộc về Sân Khấu Online
Đang online: 8 | Tổng lượt truy cập: 1,199,932