TÌNH TRĂNG TẬP 7: NGƯỜI KỲ LẠ

  • 24/08/2026
  • Buổi sáng trong khu vườn hồng bao giờ cũng đến rất chậm.

    Nguyễn Nguyễn bưng một tách trà nóng bước ra vườn.

    Anh không uống ngay.

    Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, đặt tách trà trong lòng bàn tay, đưa ngang lên miệng nhưng chỉ khẽ nghiêng đầu.

    Anh ngửi.

    Hương trà hoa hồng đi vào rất nhẹ.

    Không phải thứ hương xộc thẳng vào mũi.

    Nó đến từ từ, như một người khách biết giữ phép lịch sự.

    Nguyễn Nguyễn nhắm mắt.

    Anh để cho hương trà đi qua khứu giác trước.

    Rồi anh nhấp một ngụm rất nhỏ.

    Vị trà chạm đầu lưỡi.

    Một chút thanh.

    Một chút chát.

    Sau đó là vị ngọt rất mỏng còn lại phía sau.

    Anh không chỉ uống trà.

    Anh nhìn trà.

    Màu nước trong veo dưới nắng sớm, những cánh hoa hồng nhỏ nằm im trong đáy tách, ánh sáng xuyên qua thành thủy tinh.

    Nguyễn Nguyễn nếm trà bằng vị giác, bằng khứu giác và cả bằng thị giác.

    Anh bỗng nghĩ đến văn chương.

    Có những thứ không thể đọc bằng mắt.

    Phải đọc bằng ký ức.

    Bằng cảm giác.

    Và đôi khi...

    bằng một người nào đó bất chợt xuất hiện trong trí nhớ.

    Nguyễn Nguyễn đặt tách trà xuống.

    Hoa Hồng.

    Cái tên ấy xuất hiện rất tự nhiên.

    Anh không cố gọi.

    Nó tự đến.

    Và ngay lập tức, anh nhớ đến những ngày cũ.

    Những ngày của nhóm “TÝ TỶ TY VỀ VĂN HỌC”.


    NHỮNG CÂU HỎI KHÔNG BAO GIỜ HẾT

    Ngày ấy, Nguyễn Nguyễn gần như có mặt trong nhóm mọi lúc.

    Hoa Hồng hỏi.

    Vân hỏi.

    Việt hỏi.

    Nguyễn Nguyễn trả lời.

    Có hôm một câu hỏi bắt đầu từ buổi tối, kéo dài đến gần nửa đêm.

    Hoa Hồng:

    Anh Nguyễn Nguyễn ơi, tại sao cùng viết về mùa thu mà Nguyễn Khuyến lại tạo cảm giác khác hoàn toàn với Xuân Diệu?

    Nguyễn Nguyễn:

    Vì họ đứng ở hai vị trí khác nhau trong thời gian.
    Nguyễn Khuyến nhìn mùa thu từ sự tĩnh lặng của một tâm thế đã trải nghiệm nhiều mất mát.
    Còn Xuân Diệu thường nhìn thế giới bằng cảm giác thời gian đang trôi rất nhanh.
    Một người muốn giữ sự tĩnh tại.
    Một người sợ cái đẹp biến mất.

    Vân:

    Vậy có phải Nguyễn Khuyến viết thu bằng sự lắng xuống còn Xuân Diệu viết thu bằng sự níu kéo không anh?

    Nguyễn Nguyễn nhìn câu hỏi.

    Anh mỉm cười.

    Nguyễn Nguyễn:

    Câu này Vân hỏi rất hay.
    Có thể hiểu như vậy. Nhưng nhớ nhé, văn học không phải bài toán chỉ có một đáp án.

    Việt:

    Nhưng đi thi thì thầy cô vẫn muốn có đáp án mà anh.

    Nguyễn Nguyễn:

    Đi thi thì phải có luận điểm.
    Nhưng luận điểm phải có lý lẽ.
    Đừng học thuộc câu người khác rồi đem đặt vào bài của mình.

    Hoa Hồng:

    Thế nếu em viết khác sách giáo khoa thì sao?

    Nguyễn Nguyễn:

    Nếu em có lý do thuyết phục thì càng tốt.

    Hoa Hồng:

    Thật không?

    Nguyễn Nguyễn:

    Thật.

    Hoa Hồng:

    Anh chịu trách nhiệm không?

    Nguyễn Nguyễn:

    Không.

    Hoa Hồng:

    ...

    Vân:

    😂😂😂

    Việt:

    Hoa Hồng bị anh Nguyễn Nguyễn gài rồi.

    Hoa Hồng:

    Em hỏi nghiêm túc mà!

    Nguyễn Nguyễn:

    Anh chịu trách nhiệm về cách em tư duy, không chịu trách nhiệm về việc giám khảo có thích cách em tư duy hay không.

    Hoa Hồng:

    Vậy em vẫn viết.

    Nguyễn Nguyễn:

    Viết đi.


    Một ngày khác.

    Việt:

    Anh ơi, phân biệt “đề tài” với “chủ đề” thế nào cho dễ nhớ?

    Nguyễn Nguyễn:

    Đề tài là phạm vi đời sống mà tác phẩm phản ánh.
    Chủ đề là vấn đề tư tưởng mà tác giả muốn đặt ra từ phạm vi ấy.

    Việt:

    Ví dụ?

    Nguyễn Nguyễn:

    Đề tài có thể là tình yêu.
    Nhưng chủ đề có thể là tình yêu với sự hy sinh, lý tưởng sống hoặc bi kịch gia đình...

    Vân:

    Thế “nội dung” khác “chủ đề” thế nào?

    Nguyễn Nguyễn:

    Nội dung rộng hơn. Chủ đề là một trục tư tưởng nổi bật trong nội dung.

    Hoa Hồng:

    Còn “tư tưởng của tác phẩm”?

    Nguyễn Nguyễn:

    Là điều tác phẩm muốn nói sâu hơn sau câu chuyện.

    Hoa Hồng:

    Nghĩa là phải đọc dưới cái mình nhìn thấy?

    Nguyễn Nguyễn:

    Chính xác.

    Hoa Hồng:

    Vậy đọc văn giống giải mã à?

    Nguyễn Nguyễn:

    Không. Giải mã chỉ tìm một đáp án. Đọc văn là mở ra nhiều tầng nghĩa.

    Việt:

    Nghe mệt hơn giải mã.

    Vân:

    Nhưng hay hơn.

    Hoa Hồng:

    Em thích kiểu của anh Nguyễn Nguyễn.

    Nguyễn Nguyễn đọc dòng cuối cùng.

    Anh dừng vài giây.

    Rồi trả lời như mọi lần:

    Nguyễn Nguyễn:

    Thích cách đọc thì được. Đừng thích người giải bài quá.

    Hoa Hồng:

    Ai thèm.

    Việt:

    😂

    Vân:

    Lại dỗi rồi.


    NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA NHÓM

    Kỳ thi tốt nghiệp đến gần.

    Những câu hỏi trong nhóm thưa dần.

    Không phải vì họ hết chuyện để hỏi.

    Mà vì mỗi người bắt đầu có một cuộc chiến riêng.

    Bài thi.

    Điểm số.

    Những dự định sau cánh cổng trường.

    Một buổi tối, Việt viết:

    Sau thi chắc nhóm giải tán nhỉ?

    Không ai trả lời ngay.

    Một lúc sau, Vân viết:

    Chắc vậy.

    Hoa Hồng:

    Tại sao phải giải tán?

    Việt:

    Vì mỗi đứa một trường, một thành phố, một cuộc sống.

    Hoa Hồng:

    Nhưng vẫn nhắn tin được mà.

    Vân:

    Nhắn thì được. Nhưng không còn như bây giờ.

    Nguyễn Nguyễn nhìn màn hình rất lâu.

    Câu ấy khiến anh bất giác im lặng.

    Anh nhận ra mình đã quen với những thông báo từ nhóm.

    Quen với cái tên Hoa Hồng xuất hiện.

    Quen với những câu hỏi đôi khi rất ngây ngô.

    Quen cả việc đang làm việc cũng mở điện thoại ra xem.

    Anh tự hỏi:

    Nếu nhóm không còn nữa thì sao?

    Một câu hỏi rất bình thường.

    Nhưng nó khiến anh không thoải mái.

    Đặc biệt là khi anh nghĩ đến Hoa Hồng.


    NGUYỄN NGUYỄN BẮT ĐẦU “CÂN NÃO”

    Anh tự nhắc mình:

    Đó chỉ là một cô bé học văn.

    Nhưng rồi anh lại nghĩ:

    Không. Cô bé ấy đã lớn lên rất nhanh.

    Anh lại tự nhắc:

    Chỉ là một học sinh mình từng hướng dẫn.

    Nhưng rồi anh nhớ cách Hoa Hồng tranh luận.

    Cách cô không chịu nhận mình sai.

    Cách cô dỗi.

    Cách cô quay lại nhóm sau mỗi lần im lặng.

    Cách cô hỏi:

    “Anh còn thức không?”

    Nguyễn Nguyễn đặt điện thoại xuống.

    Anh không muốn biến sự quan tâm thành một điều khác.

    Lý trí bảo anh:

    Đừng bước qua ranh giới.

    Trái tim lại hỏi:

    Nếu sau này nhóm không còn, liệu mình còn gặp cô ấy nữa không?

    Anh không trả lời được.

    Và chính vì không trả lời được, anh bắt đầu nghĩ đến một việc rất kỳ lạ.

    Anh muốn biết...

    Hoa Hồng ngoài đời là người như thế nào?


    BẢY NGÀY TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG

    Ngày đầu tiên, Nguyễn Nguyễn ngồi trong một quán trà sữa đối diện trường.

    Anh chọn chiếc bàn sát cửa kính.

    Không phải để làm gì xấu.

    Chỉ để nhìn.

    Anh tự nhủ:

    Chỉ một lần.

    Học sinh tan trường.

    Tiếng cười nói.

    Xe máy.

    Xe đạp.

    Những chiếc áo đồng phục.

    Nhưng không có Hoa Hồng.

    Anh về.

    Ngày thứ hai, anh lại đến.

    Lần này anh mang laptop.

    Ngồi viết.

    Nhìn cổng trường.

    Không thấy.

    Ngày thứ ba.

    Anh bắt đầu thấy việc mình đang làm hơi buồn cười.

    Một nhà văn, một doanh nhân, người có thể ngồi cả ngày trong phòng họp...

    lại ngồi trước cổng trường để tìm một cô học sinh mà mình chỉ biết qua Facebook.

    Anh tự cười mình.

    Nhưng ngày hôm sau vẫn đến.

    Ngày thứ tư.

    Không thấy.

    Ngày thứ năm.

    Vẫn không.

    Ngày thứ sáu.

    Anh bắt đầu nghĩ:

    Có lẽ mình nên dừng lại.

    Ngày thứ bảy.

    Anh đến lần cuối.

    Không phải vì chắc chắn sẽ gặp.

    Mà vì muốn kết thúc sự tò mò.

    Chiều hôm đó, ba người bước ra khỏi cổng trường.

    Một cô gái đi giữa.

    Hai người bạn đi hai bên.

    Họ vừa đi vừa nói chuyện.

    Nguyễn Nguyễn đang định cúi xuống điện thoại thì nghe một cái tên:

    “Nguyễn Nguyễn.”

    Anh ngẩng lên.

    Cô gái kia bật cười.

    Hoa Hồng:

    Tao nói rồi, ông Nguyễn Nguyễn này kỳ lắm.

    Vân:

    Kỳ chỗ nào?

    Hoa Hồng:

    Ai đời học sinh hỏi gì cũng trả lời được.

    Việt:

    Có khi ông ấy sống trong thư viện.

    Vân:

    Hoặc không ngủ.

    Hoa Hồng:

    Tao nghi ông ấy không có đời sống riêng.

    Việt cười lớn.

    Việt:

    Mày nói như biết rõ người ta lắm vậy.

    Hoa Hồng:

    Tao biết ông ấy qua Facebook thôi mà.

    Vân:

    Thế sao ngày nào mày cũng nhắc?

    Hoa Hồng lập tức quay sang.

    Hoa Hồng:

    Tao nhắc hồi nào?

    Việt:

    Hôm kia.

    Vân:

    Hôm qua.

    Việt:

    Hôm nay.

    Hoa Hồng im lặng.

    Rồi chống chế:

    Hoa Hồng:

    Tại ông ấy... kỳ.

    Vân:

    Kỳ mà thích hỏi bài?

    Hoa Hồng:

    Thì giỏi.

    Việt:

    Kỳ mà giỏi.

    Vân:

    Kỳ mà mày nhớ?

    Hoa Hồng đỏ mặt.

    Hoa Hồng:

    Tao nhớ bài học!

    Việt cười ngặt nghẽo.

    Việt:

    Ừ. Bài học tên Nguyễn Nguyễn.

    Hoa Hồng:

    Việt!

    Vân:

    Thôi đi mua bánh tráng.

    Hoa Hồng:

    Tao không ăn.

    Việt:

    Mày ăn.

    Hoa Hồng:

    Không.

    Vân:

    Không ăn thì tao nói chuyện Nguyễn Nguyễn tiếp.

    Hoa Hồng lập tức quay lại:

    Hoa Hồng:

    Đi!

    Cả ba bật cười.

    Nguyễn Nguyễn ngồi sau lớp kính.

    Anh không nghe được tất cả.

    Nhưng nghe đủ.

    Đủ để hiểu một điều mà suốt nhiều tháng qua anh chưa từng nghĩ tới:

    Anh đã trở thành một nhân vật trong những cuộc trò chuyện của họ.

    Một nhân vật mà Hoa Hồng nhắc đến mỗi ngày.

    Không phải vì bài văn.

    Không hoàn toàn vì bài học.

    Mà vì...

    cô đã quen với sự có mặt của anh.

    Nguyễn Nguyễn cúi xuống.

    Tách trà sữa trên bàn đã tan gần hết đá.

    Anh không uống.

    Chỉ ngồi nhìn ba cô cậu học sinh khuất dần sau hàng cây.

    Trong lòng anh có một thứ cảm giác rất khó gọi tên.

    Không phải vui.

    Không hẳn buồn.

    Nó giống như khoảnh khắc một người đang đứng trước một cánh cửa và lần đầu tiên nhận ra:

    phía sau cánh cửa ấy có một câu chuyện mà mình không thể viết thay.

    Anh phải để chính những người trong câu chuyện bước đi.

    Và anh...

    chỉ có thể đứng ngoài, chờ thời gian trả lời.

    Nguyễn Nguyễn mở điện thoại.

    Nhóm “TÝ TỶ TY VỀ VĂN HỌC” vẫn còn đó.

    Anh nhìn tên Hoa Hồng.

    Không nhắn gì.

    Chỉ khóa màn hình.

    Ngoài phố, học sinh vẫn cười nói.

    Mùa thi đang đến.

    Một thời tuổi trẻ sắp khép lại.

    Còn trong lòng một người vốn rất giỏi cân bằng giữa lý trí và cảm xúc, lần đầu tiên xuất hiện một phương trình...

    không có đáp án.

    Tác giả: Nguyễn Nguyễn

    Bài viết liên quan